CẢM TƯỞNG
VỀ BÁC HỒ KÍNH YÊU
Lê Minh Quang nguyên HT trường THPT Triệu Sơn 5, Thanh Hóa
Ngày
2 tháng 9 năm 1969, Bác Hồ không còn nữa. Dân tộc ta mất đi một người
Cha già kính yêu, cách mạng Việt Nam mất đi một vị lãnh tụ vĩ đại, “ Tổn
thất này vô cùng lớn lao, đau thương này thật là vô hạn”. “
Dân tộc ta, nhân dân ta, non sông đất nước ta sinh ra Hồ Chủ Tich và chính
Người đã làm rạng rỡ Dân tộc ta, nhân dân ta, non sông đất nước ta.”
Dân tộc ta,
non sông đất nước ta: “Bác Hồ, Người là
niềm tin thiết tha nhất trong lòng dân và trong trái tim nhân loại”; cả
cuộc đời quên mình vì lí tưởng độc lập, tự do - suốt cuộc đời Bác hy sinh cho dân
tộc Việt Nam.
Sâu thẳm khôn nguôi trong trái tim của Bác
là: “Nỗi đau dân nước, nỗi năm châu”;
Bác đã giấu kín trong đáy
lòng nỗi xót xa, thương nhớ và sự quyến luyến trong giây phút đi xa, Bác quyết
ra đi để cho có một ngày trở lại.
” Đất nước đẹp vô
cùng. Nhưng Bác phải ra đi”
Ngày 05/06/1911, trước cảnh quê hương, đắm chìm trong
cảnh lầm than, nô lệ; mang nặng nỗi đau
mất nước, nhân dân đau khổ, tủi nhục; chàng thanh niên Nguyễn
Tất Thành bước lên con tàu với hai bàn tay trắng, với trái tim và với quyết
tâm cháy bỏng: mang lại hòa bình, độc lập, tự do cho dân tộc.
Chuyến ra đi mang theo bao nhiêu hoài bão và khát vọng lớn lao của một
thanh niên 21 tuổi, đã trở thành chuyến đi huyền thoại - Là cột mốc quan trọng
thay đổi vận mệnh nước nhà. “Chàng trai ấy đã đi vào lịch sử và đã viết nên lịch sử”.
Hành trình “Tìm đường cứu nước” của người thanh niên ấy luôn đầy những chông
gai, gian nan và thử thách, những cực khổ và gian lao. Ba mươi năm bôn ba khắp
5 châu 4 biển, nơi đất khách, quê người với bao nhiêu thăng trầm vất vả, gian truân. Người đã đi tìm lại cả quá khứ hào hùng oanh liệt từ thủa
ngàn xưa; tìm lại vẻ đẹp còn trường tồn của vạn thủa; tìm lại quá khứ và tương
lai cho hiện tại dù đó là: những gió rét thành Balê, những sương mù, tuyết trắng; hay Một viên gạch hồng để chống lại cả một mùa băng giá... Bác vẫn vững lòng tin tươi sáng của tương lai.
Sống giữa châu Âu
tuyết trắng, châu Mỹ xa xôi, hay châu Phi xa lạ, trong tâm hồn Bác nỗi đau mất nước vẫn
luôn canh cánh trong lòng, và
không phút giây nào nguôi nỗi nhớ quê hương:
“Đêm mơ nước, ngày thấy
hình của nước
Cây cỏ trong chiêm bao, xanh sắc biếc quê nhà
Ăn một miếng ngon cũng đắng lòng vì Tổ quốc
Chẳng yên lòng khi ngắm một nhành hoa”
Cây cỏ trong chiêm bao, xanh sắc biếc quê nhà
Ăn một miếng ngon cũng đắng lòng vì Tổ quốc
Chẳng yên lòng khi ngắm một nhành hoa”
Bác đã đi xa chúng ta gần nửa thế kỷ nhưng trong
mỗi chúng ta không khỏi bồi hồi xúc động,
nhớ thương đặc biệt..., lại thêm một lần tạc bóng Người vào lòng dân tộc. “Đất nước đẹp vô cùng. Nhưng Bác phải ra đi.”
Cuộc hành trình ra đi ấy của Bác, đã khai sáng
con đường độc lập, tự do nước nhà và cũng chính là Người đã kiến tạo khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ cộng
hòa, nay là: Nước Cộng hòa XHCN Việt Nam. Ta
có cảm nhận rằng: Hồ Chí Minh là người có
tầm vóc kỳ vĩ, Người có thể cầm thanh gươm
ngàn cân ra trận để thực hiện sứ mệnh lịch sử đổi đời; để xóa hết đau thương mà
hóa thành vĩ đại và biến đau thương để
sinh hạ tương lai và Người củng chính là thai nghén chịu đau thương để sinh nở cái
oai hùng cho dân tộc.
Hành trình đi tìm đường cứu nước của Bác là cả một chặng đường dài lênh
đênh trên sóng biển, cho đến lúc Người tìm thấy Chủ nghĩa Lê-nin, tìm thấy con đường giải phóng dân tộc: “Hình của Đảng lồng trong hình của Nước”; được soi rọi bởi “Mặt trời Nga bừng chói ở phương Đông”, bởi những giờ phút rung
chuyển của cuộc Cách mạng Tháng Mười Nga vĩ đại; và Bác vui mừng khi tiếp cận được
với Luận cương Lê-nin, “Lệ Bác Hồ rơi trên chữ Lênin”.
Vậy mà “Phút khóc đầu tiên là phút
Bác Hồ cười”, đó chính là phút khóc chào đời, của nước Việt Nam
trứng nước. Như
ánh sáng mạt trời chói lọi đã dần hiện lên: “ hình đất nước phôi thai”
Như cả đất nước,
dân tộc cùng bên Bác xúc động, vui chung với giây phút thiêng liêng ấy, để rồi
niềm hạnh phúc, sung sướng được vỡ òa:
“Bác reo lên
một mình như nói cùng dân tộc
Cơm áo là đây! Hạnh phúc đây rồi”
Cơm áo là đây! Hạnh phúc đây rồi”
Ta cảm thấy như trái tim của Bác run lên,
ta nghe như từ đáy lòng sâu thẳm của Bác
đang nức nở hướng về đất mẹ.
“Kìa bóng Bác, đang hôn lên
hòn đất
Lắng nghe trong màu hồng,
hình đất nước phôi thai”
Bác đã đánh đổi cả cuộc đời đi tìm lại dáng hình dân tộc, để
ngày trở về đất nước được phôi thai. Đúng như đại tướng Võ Nguyên Giáp đã khẳng
định:
“Đối với cách mạng Việt Nam, chủ tịch Hồ Chí Minh là con người của những
quyết định lịch sử ở những bước ngoặt lịch sử”
Hồ Chí Minh người thuyền trưởng tài ba, sáng suốt, mang trên vai sứ mệnh lịch sử cao cả của
dân tộc, đã đưa con tàu vượt qua bao trùng dương sóng gió, cập bến bờ
vinh quang; đưa cả dân tộc ta thoát
khỏi đêm trường nô lệ để rồi:“ Rủ bùn
đứng dậy sáng lòa”
Rồi Bác đi xa vào cỏi vĩnh hằng với thế
giới người hiền, Bác đã hóa thân vào hồn
thiêng sông núi. Một tổn thất lớn
lao và để lại muôn vàn tình thương yêu và niềm tiếc thương vô hạn cho nhân dân ta, cho non
sông đất nước ta.
“ Đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa”.
Phải chăng trước tổn thất quá lớn lao của dân tộc và sự vĩ đại của Bác
đã rung động đến tận vũ trụ, trời cao và làm cho trời xanh cũng tuôn trào nước
mắt.
Đồng
thời Bác cũng đã để lại cho dân tộc ta một kho tàng di sản văn hóa, kho tàng về
tư tưởng, đạo đức, phong cách vô giá của Người. Đó là di sản đã đi sâu vào lòng
người, làm rung động trong mỗi trái tim con người Việt Nam chúng ta và nhân dân yêu chuộng
hòa bình trên thế giới.
“ Di chúc Bác
viết cho ta đâu phải cho người
Bác
sợ, Bác đi rồi ta xếp lại
Sợ
ta quên, sợ lòng ta lơ đảng
Bác
gửi cho ta trọn vẹn niềm tin.
Còn
với người, người đã hóa hương sen
Trở lại với Làng Sen vạn thủa”
Chủ tịch Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ vĩ đại
của nhân dân Việt Nam,
anh hùng giải phóng dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới. Sự nghiệp cách mạng của Bác, vĩ đại hơn non cao, trời xanh, biển rộng;
nhưng Bác lại sống một cuộc đời giản dị, sáng trong.
Suốt cuộc đời bảy mươi
chín mùa xuân, Người dành hết cho dân, cho Đảng, cho tương lai và tiền đồ của
dân tộc. Bác có lí tưởng và lẽ sống cao
cả: đó là lí tưởng giải phóng dân tộc, lí tưởng độc lập tự do. Vì thế, lẽ sống
của Bác là sống bằng cả tình thương yêu bao la, luôn lo cho dân, cho nước:
“Bác chẳng buồn đâu, Bác chỉ đau
Nỗi đau dân nước, nỗi năm châu,
Nỗi đau dân nước, nỗi năm châu,
Chỉ lo muôn mối như lòng mẹ
Cho hôm nay và cho mai sau…”
Cho hôm nay và cho mai sau…”
Tình thương, nỗi lo, tấm lòng yêu thương của Bác không chỉ
rộng dài theo không gian “năm châu”; mà
còn trải suốt chiều dài của thời gian “cho
hôm nay và cho mai sau”
Trước lúc đi
xa; trong Di chúc Bác căn dặn:
“...Quyết tâm đánh giặc Mỹ đến thắng lợi hoàn toàn.
Còn non, còn nước, còn người
Thắng giặc Mỹ, ta sẽ xây dựng hơn mười ngày nay”
Còn non, còn nước, còn người
Thắng giặc Mỹ, ta sẽ xây dựng hơn mười ngày nay”
Bác ra đi, bước vào thế giới Người hiền, với các cụ Các
Mác, Lê-nin..., nhưng sự nghiệp cách
mạng, đạo đức cách mạng của Bác mãi mãi là: "Ánh hào quang", là tài sản tinh thần vô giá, là Kim chỉ nam chỉ đường, động viên, cổ vũ
đồng bào, chiến sĩ cùng dân tộc với niềm tin sắt đá để: " Tiến lên toàn
thắng ắt về ta".
Điều
mong muốn cuối cùng của Bác là: “Toàn
Đảng, toàn dân ta đoàn kết phấn đấu, xây dựng một nước Việt Nam hoà bình, thống
nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh, và góp phần xứng đáng vào sự nghiệp cách
mạng thế giới" đến nay đã, đang trở thành hiện thực, dần sánh vai được
với các cường quốc, năm châu. Thật đúng là:
“Bác đã một
đời hóa lịch sử sang trang”
Bác Hồ -
Người đã dành trọn cuộc đời cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, thống nhất nước
nhà, cho phong trào giải phóng áp bức của các dân tộc trên thế giới. Người đã
mãi đi xa, nhưng hình ảnh về một lãnh tụ vĩ đại, đáng kính, được nhân loại kính
nể thì mãi vĩnh hằng trong trái tim mỗi thế hệ người Việt Nam và bạn bè quốc tế.
“Vì
nhân loại
Người quyết dâng xương máu
Vì giang sơn
Người quyết dứt gia đình!”
Người quyết dâng xương máu
Vì giang sơn
Người quyết dứt gia đình!”
Bởi
vậy tư tưởng, đạo đức, phong cách của Bác không chỉ mang tính dân tộc mà còn
mang tính thời đại sâu sắc:
“Bác ơi, tim Bác mênh mông thế
Ôm cả non sông , mọi kiếp người”
Ôm cả non sông , mọi kiếp người”
Trong suốt cuộc đời hoạt động cách
mạng của mình, Bác chưa được một phút giây nào yên nghỉ và đã trải qua bao đêm
dài không ngủ, bởi có bao giờ Bác được ngủ yên đâu:
"Cảnh khuya như vẽ
người chưa ngủ.
Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà".
Ở mỗi chúng ta đều thấy rằng trong tâm hồn của Bác không bao giờ
biết tắt; Như trong giấc mộng, ta cảm nhận được sự vĩ đại của một vị
lãnh tụ kính yêu, gần gủi, thân thương: “Trằn trọc băn khoăn giấc chẳng thành". Đối với Bác: vì cả nước không
đêm nào ngủ được, nhớ Miền Nam
đêm nào củng thức, “như ngọn đèn chong mắt đêm thâu”.
Đó là tình cảm của vị lãnh tụ kính yêu đã
dành cho cả nước, cho chiến sĩ và đồng bào Miền Nam
“Thành đồng Tổ quốc:” và "Miền
Nam
luôn ở trong trái tim" của Bác.
“Bác
nhớ miền Nam, nỗi nhớ nhà,
Miền Nam
mong Bác nỗi mong cha.
Bác nghe từng bước trên tiền tuyến
Lắng mỗi tin mừng, tiếng súng xa”.
Bác là niềm vui tất thắng, là chỗ dựa tinh thần để
tiền tuyến xốc tới: "Đánh cho Mỹ
cút, đánh cho ngụy nhào!", để dành độc lập, tự do, thống nhất nước
nhà.
Nói
đến Bác trong mỗi chúng ta lại hiện lên một biểu tượng của một tấm lòng hiền
từ, nhân hậu; mà tấm lòng hiền từ, nhân hậu ấy được thể hiện sinh động nhất là
ở đôi mắt của Người: “Ôi người cha đôi mắt mẹ
hiền sao”. Chính
đôi mắt ấy luôn tạo cho ta một niềm tin sức mạnh, một tinh thần lớn lao, nâng
đỡ chúng ta trên con đường đấu tranh cách mạng và dìu dắt con thuyền cách mạng
Việt Nam vượt qua bao sóng gió, cặp bến bờ vinh quang cho Dân tộc.
Đôi mắt đó chứa
đựng một sức mạnh thần kì, làm hồi sinh sức sống cho mỗi con người Việt Nam,
làm bừng dậy niềm tin và niềm vui chiến thắng:
“Không gì
vui bằng mắt Bác Hồ cười
Quên
tuổi già, tươi mãi tuổi đôi mươi”
Bác Hồ, vị lãnh tụ vĩ
đại chứa đựng một tấm lòng bao dung, gần gủi, nhân hậu:
“Bóng Bác cao lồng lộng. ấm hơn ngọn lửa hồng”
Trong mỗi chúng ta - Bác được coi như: là cha, là bác, là
ông, gần gủi, hiền lành và giản dị, đơn giản mà thanh cao; trong đó chứa đựng
một tình yêu bao la của quê hương, đất nước đã in đậm vào trong đáy lòng và
trái tim của mỗi người dân đất Việt:
“Nhớ
ông Cụ mắt sáng ngời
Áo nâu túi vải, đẹp tươi lạ thường”
Ở Bác, cuộc đời thanh bạch, giản dị, dành trọn tình thương cho nhân dân,
cho đất nước, cho dân tộc, là một trong những giá trị đạo đức cao đẹp nhất của
hình tượng Hồ Chí Minh. Bác Hồ, là vị lãnh tụ vĩ đại lớn lao mà lại vừa bình
dị, gần gũi, thân thương - Một con người giản dị, thanh liêm toát lên linh hồn
của cả một dân tộc anh hùng.
Cả
cuộc đời cho đến lúc đi xa vào cõi vĩnh hằng, Người chỉ biết dành cho tất cả,
lo cho tất cả, mà không hề nghĩ gì riêng đến bản thân mình, và ra đi vẫn chỉ là:
bộ quần áo ka ki giản dị, không một tấm huy chương, huân chương trên ngực, đúng
là:
“Một đời thanh bạch, chẳng vàng son”
Bác sống khiêm tốn, giản dị, thanh bạch, hy
sinh hết thãy chỉ quên mình, với bộ tư trang " chẳng vàng son" . Đi theo suốt cuộc đời làm cách mạng
của Bác chỉ là: Chiếc va li nhỏ nhắn, với vài ba bộ quần áo đơn sơ, cùng với đôi
dép cao su đã đi mòn chân đế...
Hình
ảnh Bác - Người cha già dân tộc gần gũi, nhân từ, thân thương và rất đổi cao thượng
luôn hiển hiện trong lòng mỗi người dân đất Việt. Bởi cuộc đời của Bác giản dị
mà thanh tao, thanh cao nhưng thật gần gũi.
“Bác Hồ, đó chiếc áo nâu giản dị
Màu quê hương bền bỉ đậm đà”
Đức tính khiêm tốn, giản dị, thanh bạch của Bác đã trở thành huyền
thoại.
“Giường
mây, chiếu cói đơn chăn gối.
Tủ nhỏ vừa treo mấy áo sờn…”
Tủ nhỏ vừa treo mấy áo sờn…”
Thủ tướng Phạm Văn Đồng viết về nơi ở của Bác: “ Người sống trong ngôi nhà sàn đơn sơ giản dị, ngát
hương thơm cây cỏ, hoa vườn, nhưng tâm hồn lộng gió bốn phương ... của thời đại.”
Một vị lãnh
tụ đứng đầu nhà nước mà chỉ với căn nhà ba gian đơn sơ, nhỏ bé; ta mới càng
hiểu sâu sắc hơn sự giản dị, thanh bạch
vĩ đại của Bác. Thăm căn nhà 67, và tất cả tư trang của Bác, không ai không thể
bùi ngùi, cảm động. Mỗi chúng ta, ai cũng đều thương Bác không chỉ bởi Bác đã
đi xa, bởi ở sự giản dị, thanh bạch, liêm khiết vĩ đại của Người; mà càng
thương Bác bởi Bác không được hưởng niềm vui của ngày toàn thắng.
Sự
giản dị của Bác: trong bộ quần
áo nâu, đôi dép cao su, chiếc nhà sàn đơn sơ nhỏ bé... đã làm nên nhân cách một
anh hùng dân tộc, danh nhân văn hoá thế giới, một nhà tư tưởng lớn của cách
mạng Việt Nam và nhân loại.
Cái giản dị
trong phong cách sống của Bác đã tạo nên hình ảnh về một vị lãnh tụ rất đỗi gần
gũi, thân thương; giản dị thôi, nhưng không hề đơn giản, bởi bên trong đó là
chứa đựng cả một trí tuệ vĩ đại, một thiên tài về nghệ thuật quân sự, một danh
nhân văn hoá thế giới có tầm vóc vĩ nhân của mọi thời đại:
“Mong manh áo vải hồn muôn trượng Hơn tượng đồng phơi những lối mòn”
Khi nói về Bác, ta không
thể không nói đến tấm lòng bao la thương dân của Bác - Một tấm lòng bao dung,
nhân hậu cao cả.
Chúng ta
luôn tự hào về Bác - người cha già dân tộc. Bác, cái tên gọi thân thương ấy đã
in đậm, sâu thẳm trong tâm hồn của mỗi người dân đất Việt; bởi ở Bác là cả một
tình yêu thương bao la không bờ bến:
“Nâng niu tất cả chỉ quên mình”
“ Người
là Cha, là Bác, là Anh
Qủa tim lớn
lọc trăm dòng máu nhỏ”
Lòng yêu
nước, thương dân bao la của Bác, tình thương ấy gắn liền với tình yêu,
ân nghĩa, chân tình; đó là tình cảm trong trẻo, chân thành, ấm cúng, sâu đậm
như: non cao, biển rộng:
“
Ôi lòng Bác vậy cứ thương ta
Thương cuộc đời chung, thương cỏ hoa
Chỉ biết quên mình cho hết thảy
Như
dòng sông chảy nặng phù sa”
Điều mong muốn cháy bỏng đi theo suốt cuộc
đời hoạt động cách mạng của Bác là: “Đất nước ta được hoàn toàn thống nhất, dân
ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai củng có cơm ăn, áo mặc, ai củng được học
hành” và:
“ Bác mong con cháu, mau khôn lớn
Nối gót ông cha, bước kịp mình”
Nhà thơ Vũ Quần
Phương diễn đạt về tình yêu thương bao la và đạo đức sáng ngời của Bác:
“Suốt
một đời Bác đã nghĩ về ta
Nói về Đảng cũng
vì dân mà nói
Nước còn giặc,
dân còn lạnh đói...
Bác đắng
lòng trong mỗi miếng cơm ǎn”.
Và nhà thơ Chế
Lan Viên khi nói về tâm trạng và tấm lòng nhớ về quê hương, tổ quốc và nhân dân
ta của Bác, đã viết:
“Ăn một miếng ngon cũng đắng lòng vì tổ
quốc
Chẳng yên lòng khi ngắm một nhành hoa”
Trong mỗi chúng ta luôn trân trọng: Nỗi đau đời nô lệ, mối lo
lắng sâu thẳm, bao la, dài lâu của Bác. Lý tưởng và lẽ sống cao cả của người cha già dân tộc, là những niềm
yêu, nỗi lo dành trọn không chỉ cho dân tộc mình và còn cho cả năm châu, không
chỉ cho thế hệ hôm nay mà còn cho cả thế hệ mai sau. Lẽ sống ấy vừa vĩ đại, cao
lớn, vừa gần gủi, thiêng liêng như: muôn
nỗi lo của lòng mẹ, của nghĩa tình
máu thịt ruột rà. Đó là một tình cảm vừa thiêng liêng vừa gần gủi, thiết tha.
“Bác sống như trời đất của ta
Yêu từng ngọn lúa, mỗi cành hoa
Tự do cho mỗi đời nô lệ
Sữa để em thơ, lụa tặng già”
“Đêm
nay Bác không ngủ” của nhà thơ Minh Huệ, đó là sự chăm chút, ân cần của vị
lãnh tụ tối cao đối với người chiến sĩ; Bác không ngủ được vì thương anh bộ
đội, Bác đi đốt lửa, dém chăn với bước chân nhẹ nhàng vì: sợ cháu mình dật thột...để ngày mai anh đi đánh giặc. Tấm lòng của Bác như người cha đối với người con. Một
tình thương nồng ấm, chứa đựng đức bao dung nhân hậu, hiếm có:
“Người
Cha mái tóc bạc
Đốt lửa cho anh nằm”...
Đúng như một nhà thơ đã viết: “ Cả cuộc
đời Bác được ngủ yên đâu” bởi Bác “chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà”, bởi “Bác ngủ không an lòng... Bác thương đoàn dân công...đêm nay
ngủ ngoài rừng...”
Ta khẳng định được: "Bác
không ngủ" được là: "một lẽ thường tình", vì: "Bác
là Hồ Chí Minh". Tình
thương bao la, lớn lao, cảm động đó của Bác đối với đất nước và các thế hệ
người dân
Việt Nam
còn mãi trường tồn trong lòng dân tộc:
“Ôi
tim Bác sao mà mênh mông thế!
Gương trong ngần cho muôn thuở cùng soi”.
Công lao to lớn, sự cống hiến, hy sinh
không mệt mỏi của Bác cho đất nước, cho dân tộc; cũng như sự giãn dị, thanh
liêm; với một tấm lòng cao cả thương dân, bao dung, nhân hậu đã tự tạo nên
trong Bác một phong cách riêng diệu kỳ, chỉ có một không hai.
Đó là phong cách riêng độc đáo: kết
hợp hài hoà giữa giá trị truyền thống và hiện đại, giữa thanh cao và giản dị,
giữa tinh hoa văn hoá nhân loại và tinh hoa văn hoá Việt Nam.
Đúng vậy, con
người và tâm hồn Bác, là nơi hội tụ của những gì tốt đẹp nhất của quá khứ, hiện
tại và ước mơ của tương lai; là kết tinh những phẩm chất quý giá của lịch sử và
của thời đại
Đúng như thủ tướng Phạm Văn Đồng đã nhận định: Hồ Chí Minh cao mà không xa, mới mà không lạ, vĩ đại
mà không to lớn, chói sáng mà không làm ai choáng ngợp:
"Mới gặp lần đầu mà cảm thấy
thân thiết từ lâu”
Bác thật vĩ đại nhưng trong tâm hồn của
Bác luôn ẩn chứa sự khiêm tốn, cao thượng, từ chối mọi hư danh; chính điều đó lại càng làm cho Bác vĩ đại hơn, càng làm
cho mỗi chúng ta tin yêu, cảm phục:
“Như
đỉnh non cao tự giấu hình
Trong
rừng xanh lá, ghét hư vinh.”
Từ phẩm chất đạo đức trong sáng, sự thông
minh, nhạy bén và phong cách kỳ diệu của Bác mà mỗi khi nói đến Chủ tịch
Hồ Chí Minh, các nước và nhân dân yêu chuộng hòa bình trên thế giới đều yêu mến
và khâm phục; còn kẻ thù cũng phải nghiêng mình kính nể, bởi Bác Hồ là hiện
thân sinh động nhất, căm thù chiến tranh, luôn cống hiến cho một nền hòa bình,
thịnh vượng của nhân loại; điều đó đã tạo nên sức cảm hóa, thuyết phục lớn lao
của Người.
Phương
tây nhận định: Hồ Chí Minh
có rất nhiều kẽ thù, đối thủ; nhưng Hồ Chí Minh tuyệt nhiên lại không có một kẽ
thù nào; bởi Hồ Chí Minh
là người có trí tuệ lớn, một nhân cách
cao thượng, và có một phong cách ứng xử nhạy bén, tinh tế tuyệt vời; đến
kẽ thù của Hồ Chí Minh
củng phải kính trọng.
Nói đến Việt Nam, là nói đến Chủ tịch Hồ Chí
Mình, nhân loại nói về Người bằng cả tình cảm kính trọng và khâm phục.
Nhận xét về
Bác, nhà nghiên cứu, phê bình văn học Quách Mạt Nhược của Trung Quốc viết: Hồ
Chí Minh là một bậc: đại trí, đại nhân, đại dũng.
Đảng cộng sản Liên Xô từng ca ngợi Bác,
“Bình sinh đầu ngẫng tới trời xanh
Khuất bóng hồn thơm quyện đất lành
Anh
Hùng hồ dễ gây nghiệp ấy
Tâm Hồn bình dị, trí anh minh”
Đó
là một chân dung hoàn thiện của một vị lãnh tụ vĩ đại, không chỉ của nhân Việt Nam,
mà còn của cả nhân loại trên thế giới.
Chủ tịch Trung Quốc Mao Trạch Đông
từng ngợi ca về Bác:
” Minh - Tinh- Quang - Vũ
trụ; Á, Âu hào kiệt thị vô song”
Vì vậy trong
bài “Trường ca theo chân Bác”, nhà thơ
Nguyên Hồng đã viết:
“Đời
bổng thấy hết lời, hết chữ
Ca ngợi Người vũ trụ bao la”
Từ những phẩm chất đạo đức trong
sáng, sự giản dị, thanh bạch, lòng nhân hậu, thương dân và phong cách hiếm thấy
có một, không hai được thể hiện trong Bác, đã tạo nên một sức mạnh thần kỳ; đó là sức mạnh kết tinh những gì là tinh hoa đẹp đẽ của
dân tộc, của hồn thiêng sông núi:
“Bác
ngồi đó, lớn mênh mông
Trời xanh biển rộng ruộng đồng nước non...”.
Bác Hồ bình dị, ung dung, thanh thản,
nhưng lại mang trong mình một sức mạnh thần kỳ, làm hồi sinh sức sống, làm bừng dậy tương lai và
khát vọng cho mỗi con người Việt Nam. Bác Hồ vừa cao đẹp, kì
vĩ, vừa gần gũi, thân thương.
“Giọng của Người, không phải sấm trên cao
Thấm từng tiếng, ấm vào lòng mong ước”
Thấm từng tiếng, ấm vào lòng mong ước”
Bác Hồ, hình ảnh về một vị lãnh tụ, người đã
mở đường, nâng đỡ chúng ta đi, luôn mãi sát cánh bên chúng ta, dìu dắt, động
viên chúng ta...tạo thêm cho chúng ta sức mạnh và niềm tin chiến thắng,
“Ta
lớn cao lên, bay bổng diệu kỳ
Trên đường dài, hai cánh đỡ ta đi...”.
Và với Bác, bao giờ cũng
tạo cho mỗi chúng ta niềm tin, niềm lạc quan, và nâng cho chúng ta lên thành
sức mạnh thần kỳ:
“Ta bên Người, Người
tỏa sáng trong ta
Ta bỗng lớn ở bên Người một chút...”
Ta bỗng lớn ở bên Người một chút...”
Đó chính là sức cuốn hút kì diệu của một vị lãnh tụ và là ánh
sáng tinh hoa của một nhân cách lớn có sức mạnh chinh phục, có tác dụng thanh
lọc tâm hồn, nâng cao sức mạnh cho mỗi chúng ta; đúng như nhà thơ Việt Phương đã
viết:
“Nguồn ánh
sáng đến muôn đời chẳng tắt,
Vượt cao hơn sự chết, vẫn soi đường.”
Vượt cao hơn sự chết, vẫn soi đường.”
Tất cả đều tự hào và vững lòng tin khi có Bác, vì Bác luôn là
điểm tựa cho mỗi chúng ta đi, trên con đường cách mạng của mình:
“Bác Hồ đó, là lòng ta yên tĩnh” và:
“Mỗi khi lòng ta xao
xuyến rung rinh
Môi ta thầm kêu Bác: Hồ Chí Minh!”
Đúng như nhà thơ Chế
Lan Viên đã viết:
Từ “ Ngọn gió siêu hình thổi nghìn nến tắt“
Đến “ Bàn tay người thắp lại triệu chồi xanh”
Ngày 2 tháng 9 năm 1969, Bác vĩnh biệt chúng ta để ra đi với thế giới người hiền; đã để lại nỗi đau buồn, tiếc thương vô hạn cho
nhân dân ta và nhân dân yêu chuộng hòa bình trên thế giới. Thương Bác, nhớ Bác mỗi chúng ta lại càng cảm thấy trong
lòng mình bơ vơ, đau đớn khôn nguôi, không gì bù đắp nổi:
"Nghìn thu nhớ Bác biết bao nhiêu”
Bác ra đi quá bất ngờ, đột ngột. Cả
miền Nam, cả tiền tuyến lớn anh hùng “đang
thắng mơ ngày hội” để: "Rước Bác vào thăm" và để được:“ thấy Bác cười” đó là: ước mơ mòn mõi
cao đẹp của cả nước, của đồng bào, chiến sĩ Miền Nam Thành đồng tổ quốc:“ Miền Nam mong Bác, nỗi mong cha”; nhưng Bác đã ra đi vào cõi vĩnh hằng.
Với tình cảm và trách nhiệm lớn lao đối với Bác; nén đau thương thành
hành động cách mạng, Tố Hửu đã đại diện cho đồng bào cả nước nói lên tấm lòng
của cả dân tộc:
“ Nghĩa nặng lòng không dám khóc nhiều”
Sự nghiệp cách mạng, đạo đức cách mạng
của Bác mãi mãi là "Ánh hào quang “, là tài sản tinh thần vô giá động
viên, cổ vũ đồng bào, chiến sĩ "cùng nhau tiến lên" để thực hiện trọn
vẹn ước mơ hoài bảo của Người; và xin được:
“Nay Bác ngủ, chúng con canh giấc
ngủ”
Trước anh linh của Bác; cả nước, cả dân tộc nguyện đi theo con đường, lí tưởng mà Bác đã lựa chọn,
tiếp tục cuộc hành trình vĩ đại của Bác như lời căn dặn của Bác trước lúc đi
xa, để xây dựng đất nước ta: sánh vai được với các cường quốc, năm châu.
“Xin nguyện cùng
người vươn tới mãi
Vững như muôn
ngọn dãy Trường Sơn”
Càng nói, viết, học và làm theo Bác, ta càng thêm cảm động và tự hào. Trân
trọng và vô cùng thành kính: “ Yêu
Bác lòng ta trong sáng hơn”.
Và đúng như thủ tướng Phạm Văn Đồng đã
khẳng định:
“ Dẫu trăm năm cũng chưa thấu ngọn nguồn” .
Vì vậy, xin được mượn những vần thơ của Tố
Hữu, như là nén tâm nhang thơm dâng lên Người:
“Xin dâng lên Bác một mùa hoa
Cả
nước, anh em đẹp một nhà
Như
khối hoa cương và cẩm thạch
Ngàn
năm quanh Bác, bản hòa ca”
Chúng ta mãi tâm niệm rằng: tình yêu, sự hy sinh của
Bác và phong cách giản dị, gần gũi của Người sẽ còn đẹp mãi trong mỗi chúng ta
và trong lòng dân tộc. Hứa với Bác Lòng
ta trong sáng hơn, đoàn kết để xây dựng đất nước ta ngày càng: Đàng hoàng hơn, to đẹp hơn.
Cảm ơn Bác đã tạo dựng nên: Vành hoa đỏ lên hình hài đất nước, tạo
nên: Dáng đứng Việt Nam Tạc vào thế kỷ
và những: Thiên sử vàng cho dân tộc
Việt Nam; để hôm nay, các thế hệ cháu con không chỉ có hòa bình, cơm no, áo ấm,
mà còn tự hào rằng học tập, làm theo tấm gương Bác và thực hiện lời căn dặn của
Bác trước lúc đi xa; chúng cháu đã, đang được góp một phần công sức nhỏ bé của
mình để cùng cả dân tộc xây dựng nước Việt Nam ta dần: “sánh vai được với các cường quốc năm châu” như Bác hằng mong muốn.
Bác
Hồ, Người sống mãi trong lòng dân tộc ta và trong trái tim nhân loại.
No comments:
Post a Comment